top of page
Search


CÓ THỂ CHÚNG TA SẼ THAY ĐỔI
Nguyễn Đức Tùng Có thể chúng ta sẽ thay đổi Chúng ta sẽ không lừa dối Không cắn nhau nữa Trước bữa ăn Gió sẽ thổi trên cánh đồng im lặng Người về bên sông vắng Chiếc bóng đổ dài Trên mặt anh Có thể ngày mai hết chiến tranh Chúng ta sẽ lên mặt trăng Trước khi chết Nhờ Elon Musk Một anh khùng Có thể chúng ta không biết cách đi xa hơn nữa Ra khỏi manh chiếu này Tại sao? Để làm gì? Vì những lý do không ai biết được Lý do nào dân tộc mở nước về phương Nam? Qua rừng cọp dữ rừng đướ
ductungducnguyen
3 days ago7 min read


Nghĩ Trong Ngày
Số phận cần phải thử thách bạn, dù nó không muốn thế. Có những kẻ đau khổ để chuẩn bị diệt vong, có những kẻ đau khổ để lớn lên. Có những dân tộc đau khổ để chìm đắm, trở thành một chủng tộc khác, hèn mọn hơn, có những dân tộc đau khổ để vượt thoát. Số phận cần có lòng tin ở bạn trước khi nó mở tung cánh cửa. Như hoa sen hồng mở cánh cửa nước trước mùa hạ, dịu dàng nhưng vững chắc, đúng hẹn, tự do. Nguyễn Đức Tùng
ductungducnguyen
May 31 min read


Chín Khúc Cầu Hồn (Bản mới, 2026)
Chữ phải được viết trên trang sách, không phải trên vạt áo sơ mi Có máu Kính gởi những người tử tù mà tiếng khóc kêu oan dậy đất: Lê Văn Mạnh, đã bị giết, Nguyễn Văn Chưởng, từ 2007, Hồ Duy Hải, từ 2008. ______ 1. Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi Trong nắng chiều sắp tối Sao anh không về nhà? Cha khóc con tàn hết mùa hoa Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm Nhà xưa em vẫn đợi Đó không phải là nhà Đó là cái còn lại Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa Bên kia cánh cửa: khôn
ductungducnguyen
Apr 621 min read


CHÍN KHÚC CẦU HỒN
Nguyễn Đức Tùng Chữ phải được viết trên trang sách, không phải trên vạt áo sơ mi Có máu Kính gởi những người tử tù mà tiếng khóc kêu oan dậy đất: Lê Văn Mạnh, đã bị giết, Nguyễn Văn Chưởng, từ 2007, Hồ Duy Hải, từ 2008. (bản biên tập) 1. Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi Trong nắng chiều sắp tối Sao anh không về nhà? Cha khóc con tàn hết mùa hoa Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm Nhà xưa em vẫn đợi Đó không phải là nhà Đó là cái còn lại Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa Bê
ductungducnguyen
Mar 221 min read


BÀI THƠ ĐỒNG TÂM
Nguyễn Đức Tùng 1. Trời mưa suốt ngày ở Đồng Tâm Khi chúng tôi đưa ông về với đất Về với cánh đồng, một người nông dân nói Sau này nhớ lại, không biết mưa hay nước mắt Khi lắng nghe bản nhạc cầu hồn Chúng ta nghe ngàn bước chân dồn dập Hay tiếng thì thầm Tiếng đập cửa nửa đêm Như ngày chiến tranh xưa Khi những ngả đường chưa giăng bẫy Chúng ta đến đây sau mưa nhìn đồng Sênh chảy máu Cho anh nắm tay em Vị nồng chát mùa xuân nung nấu đất trời Trong hạt thóc rơi Trong khói đốt c
ductungducnguyen
Feb 221 min read


Bùi Giáng
Một buổi trưa nắng vàng in trên tóc Lùa chân mây về tận cuối phương trời Bước vội vã một lần nghe gót ngọc Giẫm trang đời lá rụng úa thu phai Bùi Giáng
ductungducnguyen
Feb 21 min read


ĐỪNG KHÓA CỬA LẠI
Đừng lập tức xoay tay khóa cửa lại Khi mới vừa bước vào nhà Như thói quen của chúng ta Hãy để cửa mở ra một lúc Để gió thổi vào. Một chiếc lá rơi Để một con chó nhỏ chạy vào Hãy mở cửa lâu hơn thế nữa Để biết đời sống này vẫn còn đáng tin Không phải khi nào tai họa cũng tới gần bên Đừng lập tức xoay tay khóa lại Hãy để hôm nay cửa mở một lúc lâu Vì có khi, biết đâu Anh sẽ bước vào. Nguyễn Đức Tùng
ductungducnguyen
Jan 121 min read


AI LÀ NGƯỜI MANG ĐI
Ai là người mang đi Nỗi buồn của chúng ta Vết thương của chúng ta Chia ly của chúng ta Ai là người mang đi? Giữa anh và em Giữa nắng và mưa Giữa trái tim và lồng ngực Giữa khổ đau và hạnh phúc Ai là người mang đi? Hãy mang đi mây mù Hãy mang đi mặt nước Hãy mang đi sen tàn mùa thu Hãy mang đi sợ hãi Hãy mang đi bóng núi ngày mai Hãy mang đi dòng sông Giữa ngày và đêm Hãy mang đi con đường Giữa ngày và đêm Hãy mang đi nỗi buồn Giữa anh và em Hãy mang đi đời sống Hãy mang đi nỗ
ductungducnguyen
Jan 121 min read


HÃY SỐNG THÊM MỘT NGÀY NỮA
Nguyễn Đức Tùng Hãy sống thêm một ngày nữa Tới trước cánh cửa em chưa bao giờ mở ra Hãy đọc lời ai điếu trên mộ chúng ta Hãy đi qua Dòng sông mùa lũ Đặt tâm hồn Vào trong tay một người khác Hãy bắt đầu Ngồi xuống Giữa kẻ thù Hãy để mưa Rơi trên nghĩa địa Hãy để tự do làm thành trí nhớ Của quê hương chúng ta, hãy để người thiếu nữ Đã chết trở thành hoa, hãy bắt tay một người Nhiều lần từ chối bắt tay chúng ta Bạn còn chán thì giờ để làm lại Hãy để nỗi sợ hãi che mờ các tầng vă
ductungducnguyen
Oct 26, 20254 min read


SAO
Cần một triệu năm ngôi sao mới đến được cùng anh Thế mà anh ngoảnh mặt đi nhìn vào chỗ khác Nhìn vào danh vọng, cuộc đời, thời gian, nhìn vào lý thuyết Khi nó đã đi rồi, trên trang sách của đêm giọt nước mắt còn hoen Nguyễn Đức Tùng
ductungducnguyen
Oct 14, 20251 min read


CHÚNG TA ĐÃ HÓA THÀNH NGƯỜI NHƯ THẾ NÀO
Chúng ta đã hóa thành người như thế nào Tôi biết có người không bao giờ tin Vào thuyết tiến hóa của Darwin Nhưng tôi thì tôi tin, chúng...
ductungducnguyen
Sep 1, 20251 min read


CHÚNG TA LẮNG NGHE
Nguyễn Đức Tùng Chúng ta lắng nghe nhau Như thế nào? Như một người không hề khổ đau Lắng nghe một người đau khổ khác Như một con chim...
ductungducnguyen
Aug 19, 20251 min read


TRƯA VÀNG
Sau khi tất cả những tình nhân đã chết Trong một vụ đắm tàu Chỉ mình anh còn sống Khô và mỏng Sẵn sàng ra đi lần nữa Như bức thư được cất...
ductungducnguyen
Aug 19, 20251 min read


Hoa Súng
Không có anh cuộc đời vẫn thế Hay có buồn hơn tí nào? hay lại vui thêm? Anh không biết, anh đã xa ngàn dặm Hoa súng hồng chỉ thiếu dấu...
ductungducnguyen
Aug 19, 20251 min read


ductungducnguyen
May 26, 20250 min read


THƠ TÌNH THỨ BẢY NGUYỄN ĐỨC TÙNG: MẶT ĐẤT
Mặt đất Dịu dàng với bàn chân Bàn chân Dịu dàng với cỏ Cỏ dịu dàng Với đá Đá dịu dàng Với hối hận Hối hận Không dịu dàng với ai hết Nó để...
ductungducnguyen
Apr 15, 20251 min read


NGƯỜI ĐI CHÂN ĐẤT (CHƯƠNG 3)
Tôi nhớ tiếng nước vang trong giếng sâu. Một người Đi tắt qua rừng. Tôi đứng lại. Gió lùa trong tay áo. Nghệ thuật bắt đầu từ tổn thương...
ductungducnguyen
Apr 15, 20256 min read


NGƯỜI ĐI CHÂN ĐẤT (CHƯƠNG 2)
trường ca Nguyễn Đức Tùng CHƯƠNG 2: Hoài nghi tất cả Một ngày con lại ra đi Không nhận nơi nào làm chân lý Xin cho con được tới gần những...
ductungducnguyen
Apr 15, 20255 min read


NGƯỜI ĐI CHÂN ĐẤT
trường ca Nguyễn Đức Tùng Chương 1: Đó là về bàn chân. Đó là cách bàn chân đặt xuống. Đó là về cách bàn chân uống sương trên cỏ. Đó là...
ductungducnguyen
Apr 8, 20257 min read
thơ tình thứ bảy nguyễn đức tùng
yêu anh em chẳng được gì đâu. được cái xa xăm rầm rập của con tàu. hy vọng mơ hồ, ngọn đèn chớp tắt. đêm mưa ga cuối thức chờ nhau.
ductungducnguyen
Mar 31, 20251 min read
bottom of page
