Nghĩ Trong Ngày 2
- ductungducnguyen
- 16 hours ago
- 2 min read

Gần đây, mắt tôi nhìn không rõ. Chiếc kính tôi đang đeo dường như cũng mờ đi. Khi nhìn, tôi phải nheo mắt lại. Tôi làm hẹn gặp bác sĩ nhãn trắc. Người ta nói khi bạn lớn tuổi hơn điều này không hiếm, đó có thể là rối loạn khúc xạ, hay chỉ là mỏi mắt. Trong tiếng Anh, người ta gọi trạng thái này là out of focus, mất tiêu điểm. Nhưng không chỉ đôi mắt mới mất tiêu điểm. Trong đời sống, chúng ta thường không tập trung vào một việc. Chúng ta bị phân tâm, bị kéo đi theo những hướng khác nhau. Một việc không làm xong, một câu chuyện không kết thúc, một vướng mắc không được giải quyết.
Những câu hỏi cứ lơ lửng, không bao giờ trở thành câu trả lời. Một cuộc đời lơ lửng. Một dân tộc cũng có thể lơ lửng như vậy, khi không tập trung để bước những bước cụ thể. Focus của chúng ta là cái gì? Không phải cố sức làm giàu, tàn phá tất cả thiên nhiên và làng mạc, cái nhà của văn hoá nhân nghĩa truyền thống, để làm giàu, nói một cách văn vẻ là phát triển. Vì nhiều người, mặc dù không phải tất cả, đã hết nghèo. Tất nhiên đất nước nào mà không có người nghèo?
Máy ảnh dùng thấu kính như mắt người. Khi out of focus, nó không thể ghi lại một hình ảnh rõ ràng. Mắt mất tiêu điểm thì không nhìn rõ cảnh vật. Và tâm trí, của một cá nhân, hay của một dân tộc, khi rời khỏi điểm tập trung, cũng sẽ không nhìn thấy rõ tương lai của mình.
NĐT




Comments