top of page

Nhà Văn Bùi Mai Hạnh: LỜI MỞ: NHƯ MỘT MÓN QUÀ

  • Writer: ductungducnguyen
    ductungducnguyen
  • Jan 5
  • 3 min read
















(Nhà thơ Nguyễn Đức Tùng, tác giả tiểu thuyết Thuyền)

Những người yêu mến Bùi Mai Hạnh, như trong Lê Vân yêu và sống, sẽ gặp lại chị trong cuốn sách này, với thứ văn chương đau đớn, sâu sắc, can đảm, và họ còn gặp thêm nữa ở đó thứ ánh sáng sâu xa của hồi phục và thức tỉnh.

Đây là một cuốn hồi ký. Bùi Mai Hạnh kể lại câu chuyện cuộc đời mình, cuộc đời trải rộng nhiều năm tháng của một life coach, mà tôi tạm dịch là “người huấn luyện tinh thần”. Một chuyên gia tâm lý về đời sống, người hướng dẫn, người dẫn đường như cách mà bạn đi leo núi và cần một người dẫn đường vậy.

Văn chương của Bùi Mai Hạnh có gì đặc biệt? Chị kể chuyện rành mạch, có chút dí dỏm, khóc và cười tự nhiên, nhưng chị cũng biết mô tả những tình cảnh khắc nghiệt, khổ đau, bùng vỡ, hạnh phúc. Đó là một thứ văn chương tường trình chi tiết và rõ ràng pha lẫn tiếng nói của một tâm hồn thơ mộng, yêu cái đẹp, yêu ánh sáng và căm ghét bóng tối nơi chị sinh ra, rơi vào, bị đẩy vào.

Bùi Mai Hạnh còn là một nhà thơ. Quả thật, nhiều đoạn văn của chị vang lên nhịp điệu của thơ ca. Mỗi nhà văn đều có hai đời sống, một đời sống của con người trên trần gian, một kẻ ngây thơ, khốn quẫn, một người vợ, người bạn, một công dân, cười và khóc, đói và khát, sung sướng và căm giận, và một đời sống tâm hồn khác, sâu xa, của một người cầm bút, người quan sát cuộc đời, suy nghĩ về những bi kịch và hài kịch của nó, phân tích cặn kẽ các xung đột, chỉ ra các tội ác và sự thỏa hiệp, sự yếu đuối và sự đề kháng, bao giờ cũng với giọng nói vừa nghiêm khắc vừa nhân từ, đôi khi hài hước.

Vui buồn thương giận ở Bùi Mai Hạnh đều để lộ cả ra.

Tâm hồn chị trong suốt.

Đời sống mỗi người sẽ kết thúc ở nơi nào đó, đôi khi xa Tổ quốc của mình, vào một lúc nào đó, do tuổi già hay bệnh tật, nhưng tâm hồn kia, giọng nói ấy vẫn tiếp tục hiện diện giữa chúng ta, trò chuyện với chúng ta và không ngừng đặt câu hỏi cho người Việt, trong nước hay ngoài nước.

Cảm ơn Bùi Mai Hạnh đã mang cuốn sách này đến với đời sống, một đời sống bình thường, đầy lòng biết ơn và sự tệ bạc, quá nhiều hiểu lầm và nhiều bao dung, như một mónquà. Đúng vậy, tôi nghĩ rằng đây là món quà cao quý mà tác giả đem tặng người đọc chúng ta.

Nguyễn Đức Tùng

PS. Hôm nay mới thật sự rảnh rang, quyết định mang Người Xé Mặt Nạ ra đọc, không trong tâm thế tác giả. Mà như vừa nhận được "một món quà" chờ đợi đã lâu. Được ông nông dân mời đi cà phê cùng với một ông râu khác, uống hẳn cà phê kem, món từng kiêng nửa năm. Cám ơn nhà thơ Nguyễn Đức Tùng.

Bùi Mai Hạnh

Nguồn: Bùi Mai Hạnh FB




Recent Posts

See All

Comments


© 2024 by Nguyen Duc Tung

bottom of page