top of page

103. Thầy Minh Tuệ – Tròn một năm rời VN: Giờ đây, Thầy “không thể” bộ hành, ai tổn thất? ai trổ nghiệp?

  • Writer: ductungducnguyen
    ductungducnguyen
  • Dec 22, 2025
  • 5 min read

Published by

vinh15091956

on

12/12/2025

FB Không Trung

12/12/2025

Hẳn ai cũng nhận ra việc bộ hành có tác động rất lớn tới đại chúng. Cả năm 2024, từ khoá Thích Minh Tuệ nóng hơn bất kỳ sao hạng A hay cầu thủ quốc dân nào. Không một kênh chính thống, không giải thưởng nào dám công nhận, nhưng không ngăn nổi độ lan toả tự nhiên từ những bước chân sống động ấy.

Đó không phải hiện tượng, mà đó là sự rúng động bừng tỉnh khi ĐẠO bước ra giữa đời, vô tiền khoáng hậu.

Mới đây tháng 10, trên đất Ấn, Thầy lại bước. Chỉ sau vài ngày, “ngọn lửa” ấy lại thổi lên hi vọng, những thước phim qua sông Hằng lại làm bao trái tim “thức” trở lại. Cảnh tượng đó đẹp như một bài kệ sống, khiến người xem lặng đi ….như được trở về thời cổ xưa, nơi có các thánh nhân hành trì giữa làng mạc…

Nhưng rồi…”ngọn lửa” ấy lại bị “trở ngại”. Người hiểu sẽ hiểu ‘có những thứ không được phép sáng quá’. Lại những trở ngại mang danh nghĩa bảo vệ, an toàn, xã hội… và Thầy chọn lên xe đi thẳng sang Nepal.

Nghe pháp thì dễ có. Nhưng THẤY MỘT NGƯỜI ĐI TRONG PHÁP, SỐNG TRONG PHÁP lại hiếm vô cùng.

Bao năm nay, thế giới đầy rẫy thuyết giảng: coach, thiền sư, nhà tâm linh…giảng đạo trên mạng mỗi ngày. Nghe giảng mãi cũng ngần ấy thứ, ngần ấy lí luận, ngần ấy đạo lý. Tất cả vẫn thiếu một điều gì đó mà người ta không biết gọi tên.

Rõ ràng, cho đến khi một “giáo cụ” trực quan sinh động bước ra đời – trước THÂN GIÁO ấy, PHÁP HÀNH ấy, mọi người bừng tỉnh, ồ à. Bởi đó là điều đã thiếu quá lâu rồi, đó là điều người ta cần và muốn được nhìn thấy. Lời nói dù hay đến đâu chỉ chạm tới ý thức. Chỉ THÂN GIÁO mới chạm tới tâm can. Sự có mặt đó làm cho người ta tin. Và vì tin, họ thực hành.

Không một bài giảng nào, không một show truyền hình nào có thể đánh thức sâu như những bước chân chánh pháp giữa đời thực.

Thân giáo của Thầy trong những bước bộ hành không chỉ là tạo sức lan tỏa trên mạng xã hội, mà quan trọng hơn, khiến con người đối diện với chính mình, nhận ra mình có khả năng hướng thượng, bắt đầu ngay từ cuộc sống thường ngày. Đơn cử, rất nhiều người tập ăn chay, không trường chay thì cũng vài tuần, vài ngày trong tháng.

Bộ hành dừng. Người chịu tổn thất nhãn tiền là Youtube, bị giảm view, hụt thu nhập. Nhưng điều khó thấy hơn là sự thức tỉnh chung bị chặn lại, số đông trở về trạng thái lờ mờ mà Ma Ba Tuần [Ma Vương, là Thiên Chủ của Ma cung] vốn muốn.

Dừng bộ hành, con thuyền ĐẠO không đắm. Người tổn thất không phải Thầy, mà tổn thất nhiều nhất chính là đại chúng, những người nhờ THÂN GIÁO mà bừng tỉnh, những người đã từng đứng ven đường, chỉ nhìn một lần mà nước mắt trào, những người bấy lâu nay chờ một điều gì đó chân thật giữa cuộc đời giả tạm.

Bộ hành không phải “hiện tượng mạng”, mà là pháp hành cốt lõi để đoạn tham, ái, chấp thủ. Dừng bộ hành, tâm Thầy vẫn tu không thối chuyển, nhưng ĐẠI CHÚNG mất đi một phần lớn của “THÂN GIÁO”. Tổn thất đó là sự gián đoạn của việc thân giáo – giảm nhỏ ánh sáng soi rọi giúp đại chúng thức tỉnh.

Người ta ngụy trang sự can thiệp bằng danh nghĩa đạo đức: “vì an ninh”, “vì trật tự”, “vì sức khỏe”, “vì tránh tụ tập”, “vì bảo vệ Thầy”… Nhưng thực chất, cái họ xưng là HỘ, kỳ thực là NGĂN. Mà cái bị ngăn thực ra không phải vị Thầy tuyệt đối tâm tu, mà là thiện tâm của xã hội.

Cũng chính sự ngăn cản ấy lại phơi bày rõ nhất cái thiện và cái ác:

 Cái thiện của Thầy: không tranh, không oán, không động tâm.

 Cái thiện của đại chúng: thấy rõ mình có chấp tướng hay không, thiện căn đánh thức đại chúng hướng về Thầy.

 Cái ác của thế gian: ngụy trang dưới danh nghĩa BẢO VỆ, nhưng thực chất là che khuất chánh pháp.

Vâng, pháp hành mà Thầy sống không chỉ nằm ở hình tướng đi, đứng, ăn, ngủ, mà nằm ở chỗ:

bị quấy phá vẫn không sân

bị chặn vẫn không oán

bị ngăn vẫn không thoái chí

bị cản vẫn không mất tâm từ bi

Có một điều, Ác Ma cũng chẳng lường được, với bậc đức hạnh hiếm có, bước chân suôn sẻ chưa chắc đã lộ hết pháp, nhưng nghịch cảnh lại làm sáng bừng lên những điều phi thường mà trước giờ đại chúng chưa từng được chứng kiến, đó là: TÂM VÔ SÂN hành xử ra sao, TRÍ TUỆ ứng duyên là như thế nào, nội lực KHAM NHẪN của người tu lớn tới mức nào, TỪ BI với kẻ chống phá có thật hay không? Kì diệu thay, đều có thật, thật vượt ngoài mọi ngoài mọi hình dung thông thường, thật bằng xương bằng thịt.

Cuối cùng, cái gọi là “dập tắt hiện tượng Thích Minh Tuệ”, kỳ thực lại là tấm gương chiếu thẳng vào sự thật: ai đang vì pháp, ai đang vì mình, và ai đang mượn danh nghĩa thiện để làm điều ngược lương tri.

Qua sự chặn đứng bộ hành năm lần bảy lượt, càng cho thấy rõ BỘ HÀNH hay pháp hành có sức mạnh “đáng sợ” đến mức nào với tà pháp và những thế lực không muốn ánh sáng hiện ra.

Một đoàn người đi chân trần, không tiền, không danh, không một tấm bảng hiệu. Vậy mà lại mạnh đến mức khiến bao cánh cửa phải đóng lại, bao lý do phải dựng lên, bao cái “vì tốt cho Thầy” phải lấy ra làm bình phong.

Chỉ một bước chân thong dong tự tại mà đủ khiến những thứ không trong sạch phải run rẩy.

Vì bước chân ấy không chỉ là bước trên đất, mà bước thẳng vào tâm thức, vào trái tim vạn người.

Và khi tâm thức chung sáng lên, những gì đã và đang sống nhờ vào bóng tối đều chới với, đảo điên,…mà trổ nghiệp.

Copy từ trang Ba Sàm

Recent Posts

See All

Comments


© 2024 by Nguyen Duc Tung

bottom of page